CON TẠO XOAY VẦN LÀ GÌ

1.

Bạn đang xem: Con tạo xoay vần là gì

Ttách xanh. Mây White. Gió se se… Cuối thu lập cập mùa cưới… Nắng vàng ươm trên cây bòng đào tỏa mùi hương thanh thanh. Ngõ nhỏ vốn im tĩnh tiếng bất chợt hulặng náo ồn ào. Con mèo mướp nằm ườn trên mặt bể rêu phong đột choàng dậy lúc nghe đến giờ hét của trẻ con xung quanh đầu ngõ:

- Dâu về rồi! Dâu về rồi… ra xem nàng dâu chúng mày ơi…

Chúng xô lấn nhau chạy tới đoàn xe cộ tương đối màu trắng dán chữ hỉ đỏ thẫm, nhao nhao những chiếc đầu hiếu kỳ vào tận cửa xe cộ mong muốn nhìn phương diện nàng dâu.

Tiếng quát tháo dỡ rầm rĩ đựng lên:

- Ttốt nhép vướng chân, tách ra mang đến dâu vào chứ đọng.

Ông già râu tóc bạc phơ, khuôn phương diện xương xóc, áo thụng Black như đang cố mùi hương tế lễ vào từ bỏ mặt đường, huơ huơ tay đẩy lũ trẻ lùi xa rồi chú ý về phía ngõ hét to:

- Chúng ngươi đâu… mau đốt đụn lửa nhằm nàng dâu đốt vía nhé!

Lũ bầy bà con gái sẽ chuẩn bị chén dọn mâm cũng buông tay đứng cả dậy. Nhưng chẳng đứa như thế nào nkhô nóng tay vơ nạm rơm đốt đống lửa để nàng dâu crúc rể bước qua xua xua gần như điều số nhọ như hầu hết đám đã làm cho. Bỗng một người bầy bà còn ttốt rẽ đám đông chạy cấp vào đứng trước bàn thờ tổ tiên thắp lên 3 nén nhang cắn vào bát hương thơm người vẫn tắt hơi.

Tiếng hờ khóc chị em ơi thảm thiết cất lên. Bát hương thiên nhiên bốc cháy. Tiếng khóc mọi khi một to ra hơn, thống thiết uất nghứa hẹn hơn… Mấy bà thím họ cũng chảy nước mắt ngùi ngùi quan sát di hình ảnh bạn số nhọ. Tiếng khuyên ổn can bỗng nhiên chứa lên:

- Thôi bé ơi… đừng khóc nữa, đằng như thế nào bà bầu con cũng vắn số rồi. Ông ấy cải giá thì bé cũng nén lòng mang đến ba bé vui chứ.

Crúc rể hằm hằm khuôn mặt dắt nàng dâu vào ngõ. Nhìn chình ảnh khóc lóc xúm xkhông nhiều ở góc sân, máu vào bạn sôi lên, quay lại bảo cô dâu:

- Mình cđọng phi vào đi. Có tôi mình ko bài toán gì đề xuất sợ hãi đứa nào cả…

Tiếng nói đầy quả quyết khiến cho nàng dâu mạnh dạn theo chân crúc rể lao vào hôn ngôi trường.

Tiếng dnai lưng bỉu của mấy bà vào bọn họ đựng lên. Một bà xem chừng lắm điều nhất cố tình nói nhỏ dại cơ mà vẫn vọng cho tới tai họ bên gái:

- Gớm tưởng dễ thương, mỏng mảnh ngươi xuất xắc hạt lắm cơ, chú ý như trái táo tàu héo ấy, 60 tuổi rồi mà ko trót đời, còn bày đặt xe cộ hoa cùng tục hôn. Sao lại sở hữu trang bị bọn bà mồi chài bầy ông thành tinh thay nhỉ?

Cô dâu 60 tuổi bẽ bàng cúi mặt vân vê tà áo. Chú rể 70 đôi mắt vằn đỏ, cụ chặt cầm đấm vào tay đầy uất hận. Ông trưởng bọn họ vẫn được ca ngợi là Bá Kiến cao mưu của họ Nguyễn cười giả lả kéo tay chụ rể ngồi ở trong vị trí của hôn trường. Cánh ống tay áo thụng black lại huơ huơ chỉ dẫn nhỏ cháu rót nước, bưng cỗ mời bọn họ nhà gái. Gã láng giềng mặt đỏ nlỗi con gà chọi cụ bát rượu tiến lại phía chủ rể lên tiếng:

- Bác rõ sướng… ai được nlỗi chưng đời mấy lần cưới vợ… Em chúc nhị chưng đầu bạc răng long mau chóng sinh quí tử… hế hế…

Tiếng cười và câu chúc vô duyên ổn ném vào hội hôn. Chú rể tái phương diện bnóng bụng căm tức gửi loại cốc ra đụng mạnh mẽ làm cho rượu tung tóe. Cả hội hôn nlỗi nín bặt coi lão hàng xóm diễn trò. Ai còn lạ gì gã, kẻ lắm mồm tđam mê ăn uống tục uống tuyệt nhất buôn bản. Nhớ loại bận buổi sáng hắn quát tháo con download nửa cân lòng lợn và cun cút rượu về để mang cay. Những đứa con thèm thuồng nhìn vào bát lòng lợn bốc sương, đa số ngọn lá húng xanh mướt nuốt nước miếng. Mâm cơm trắng đệ lên, gã chuyển mắt lườm vợ bé một cái rồi bắt đầu nguyền rủa. Lão móc tội đứa bé nhơ xuất xắc khóc nhè, đứa lớn lười biếng, còn mụ vk thì dại dại không kiếm được rất nhiều tiền. Lão moi tông ti chúng ta mặt hàng nhà vk ra nhưng mà chửi, nhỏng chúng ta đã có lần đtrần hầu bóp cổ gã không bằng. Đứa bé khóc, đứa Khủng sụt sịt uất ức, fan vợ tủi cùng nhục cúi gằm khía cạnh rồi ko chịu được nữa ngay lập tức bế nhỏ vùng lên loại bỏ. Lũ bé theo chị em ra khỏi mâm cơm trắng. Chúng đi rồi, lão mới lỏng lẻo rót rượu đánh bát hết đĩa lòng lợn. “Mặc bà mẹ bọn chúng mi ba chả quan liêu tâm”. Và vẫn thành lệ, bao giờ có miếng gì ngon vk gã cũng biết ý bế con lảng xa không tồn tại cơ mà bách nhục. Ấy vậy mà lại bây giờ ăn hỏi hàng xóm lão lại gisinh hoạt cái trò méc nhau qué ra cơ chứ. Nếu không hẳn là ăn hỏi của chính mình thì crúc rể đang đấm vỡ vạc mõm thằng hàng xóm mất dậy suốt thời gian sống cạnh khóe tín đồ khác rồi.

Đứa nhỏ bé bé ngồi cạnh nàng dâu, khuôn mặt tái mét. Nó òa khóc mếu máo:

- Bà ngoại ơi! Con ko nạp năng lượng cỗ đâu… Về bên đi ở đây con sợ lắm.

Người đàn bà bối rối cực khổ nhìn cháu ngoại. Đêm qua bà sẽ so sánh rành rẽ cùng với nó rồi. Rằng bà đi rồi bà đã về. Bà đang tải thiệt nhiều kim cương đến cháu. Thế cơ mà lúc này bé bé bỏng vẫn nằng nặc đòi bà về là sao? Một bạn họ đơn vị gái ý tđọng kéo con bé thoát ra khỏi chỗ cô dâu thì nó nức nlàm việc ăn vạ:

- Con cấm đoán bà ngoại lấy ông xã đâu! Bà ngoại về bên với bé cơ… hu hu.

Tiếng khóc ai oán… Cô dâu khóc, vuốt ve cháu… Bối rối khổ sở… mắt đỏ hoe… Cỗ bàn lạnh ngắt chả ai thèm nắm đũa.

Crúc rể xăm xăm dắt cô dâu vào buồng. Cnạp năng lượng phòng cũ xưa làm kho đồ dùng chứa tiếng được quét vôi white toát, tân trang lại nlỗi new. Nghe đâu lại còn new được lắp cân bằng nữa nhé! Nhớ xa xưa lúc còn mồ ma vk cũ, có nóng cho tới mấy ông cũng chỉ nhảy quạt điện, nhảy một thời điểm là tắt tức thì sợ hãi tốn kém, giờ đồng hồ lại gắn thêm ổn định mới tinc đón bạn bắt đầu nữa nhé! Đời đúng là bé tạo chuyển phiên vần… Sở com-lê new cứng, loại nhẫn kim cương lớn như nhỏ đỉa quấn ngang tay. Khiến đến ông Nhuận đỏm dáng ra trò. Thoạt quan sát fan ta ít cho rằng ông đã sang trọng tuổi 70. Cô dâu tí hon nlỗi xác ve lóng cóng đứng cạnh ông rõ tội nghiệp. Mnghỉ ngơi mãi mà lại cửa chống cưới không mở ra được… Bố khỉ đứa như thế nào nghịch tinh ma lại sập cửa có tác dụng chiếc khuy btràn vào bên phía trong bắt đầu khổ chứ. Cứ đọng như thể ma xui quỷ khiến cho làm phòng cưới cđọng đóng yên ổn ỉm. Gã thợ khóa cuối xã cũng được mời cấp tới phá khóa thì nàng dâu new vào được phòng.

Tiếng xì xèo lại chứa lên… Cdong dỏng chẹp… lần này là lần rước vk vật dụng tía rồi đấy! Chả biết gồm ăn uống đời ngơi nghỉ kiếp được cùng nhau không? Cái số ông Nhuận cũng thật là vất vả. Cái điềm báo gì phía trên mà chén bát mùi hương của bà xã ông ấy lại bốc cháy nhỉ?… Mọi người ngờ vực nhìn nhau chẳng ai dám công bố.

Nắng nphân tử bọn họ đơn vị gái lục tục ra về. Đứa con cháu ngoại vẫn khóc bám chặt đem nàng dâu. Ông Nhuận thsinh sống lâu năm bảo vợ:

- Hay bản thân cđọng nhằm nhỏ bé nhỏ nghỉ ngơi lại đây? Có nó càng thêm vui… chẳng sao đâu…

Bà chú ý ông hồi hộp. Chuyến đò lần vật dụng hai này với bà sao giông gió buồn rầu có tác dụng vậy. Bà dẫm chân lên nước đôi mắt lên niềm đau và bao sự dtrằn bỉu phải chăng khinh của cõi trần nhằm cho cùng với ông. Cau mùa cưới không phủ lụa điều, trầu không đỏ hồng môi hai họ mà lại đắng chát tẻ buồn chênh chao trong tâm địa fan đàn bà dulặng muộn.

2.Tháng 2 se lạnh. Mùa xuân mà vẫn đang còn gió đông. Bà nằm ở giường bệnh chú ý ra khung trời xám đục, vi vút ít giờ sao diều của rất nhiều đứa ttốt si nghịch. Cây xoan đầu ngõ đã nnghỉ ngơi hoa tyên ổn tím. Từng cánh hoa xám tím theo cơn gió nhịp nhàng rụng xuống ngõ công ty. Nhìn hoa xoan lòng bà rợi bi thương. Bà muốn ngồi dậy cầm mẫu chổi quét từng cánh hoa tím đỏ vun lại một gò để không có bất kì ai trải qua lại dẫm lên mọi cánh hoa. Nhìn hoa xoan lòng bà tự khắc khoải. Nhưng thủ công bà bủn rủn không thay làm sao ngồi dậy được nữa. Đếm từng ngón tay bà biết mình ốm đã rộng 3 mon rồi, chắc rằng giời không tmùi hương buộc phải bà càng ngày càng suy kiệt. Thi phảng phất liếc mắt nhìn ông trầm bốn bà lại buồn phiền trong lòng. Bệnh viện Trung ương trả về là bà biết bản thân chẳng vậy nào sống bên trên cõi thiên hạ này lâu nữa. Lòng bà hốt nhiên xung khắc khoải, bà nhớ tới hình hình họa loại Nhuần đứa đàn bà riêng của ông chồng. Tấm hình đứa bé nhỏ gái bắt đầu tập ngồi trên nệm, vẫn sà vào lòng bà trong thời gian ngày cưới. Đôi bàn tay tí hon xanh của chính nó riết mang cổ bà, nó vùi mặt vào ngực bà search vú bà bầu khiến cho bà ứa nước đôi mắt. Cô dâu mới cưới gạt nước mắt chạy vội vàng đi mua vỏ hộp sữa bò về trộn đút cho con bé! Nó uống nhỏng bị tiêu diệt khát…

*
Sen – sơn dầu – Đặng Minc Thế.

Đêm tân hôn của bà, nhỏ bé bỏng ở trong tâm địa bà nội không chịu ngủ, nó cđọng khóc ra rả, khiến cho bà chẳng thể yên lòng nhưng chạy vội ra võng xòe tay ẵm nó. Đôi đôi mắt đen láy của đứa bé xíu nhìn bà không chớp, gồm gì vừa lạ lẫm vừa thân thiết. Bà ôm bé ck vào phòng cưới mang đến nó ngủ. Đêm đầu tiên đi làm việc vk, bà đang có tác dụng người mẹ. Bà đã thương thơm nó hơn cả phần đa người con sau này bà đứt ruột đẻ ra. Bà tmùi hương fan lũ ông từ chiến trường trsinh sống về, mang bà xã sinh nhỏ. Người bà xã trẻ bắt đầu sinc nhỏ được 3 mon có một cơn cảm xoàng xĩnh sẽ chấm dứt áo ra đi. Âm dương cách biệt đôi đàng. Đứa bé nhỏ thiếu hụt tương đối bà mẹ tí hon rốc đi, bà vẫn cúi đầu chấp nhận rước ông cùng đảm nhận gia đình công ty ck.

Cái Nhuần mập lên trong khoảng tay yêu thương ấp ôm của bà bầu ghẻ, tuy vậy bao giờ nó cũng rất được bà mẹ thương rộng những anh người mẹ không giống. Dù giời nắng và nóng xuất xắc mưa, cứ xoàn tiến thưởng phương diện ttránh không thấy bà bầu về là nó lại ra ngõ ngóng. Chỉ lúc nào nhận ra bà lao vào ngõ là nó lại như bé chó bé vội vàng quấn rước chân bà tất tả cđọng nlỗi sợ hãi bà đi mà ko về nữa. Bà cảm rượu cồn bế nó lên ấp đầu nó nhập vai mình mà hít hà mẫu mùi khen khét nắng và nóng của con em mình. Con Nhuần không hợp cha phải thường xuyên tốt bị ba gắt gỏng mắng chửi. Bữa ăn uống do thương con bé xíu, lúc nào bà bầu ghẻ thương con cũng đem đũa gắp hột trứng cá to cho vào chén bát bé nhỏ bé. Ông Nhuận thấy nỗ lực lại mắng át đi:

- Mẹ mày cứ chiều nó, rồi nó lỗi các em nó cũng hư theo. Nó Khủng rồi trường đoản cú gắp lấy cơ mà ăn chứ…

Chẳng cần ông cố ý nham hiểm đó xuất xắc sao? Bà càng thương bé nhỏ hơn. Nó phệ lên rồi đem chồng. Bố nhỏ lại bắt đầu xích míc, thằng rể mà lại ông lựa chọn đâu chỉ là thằng ông chồng nó hiện nay. Ông ghét chiếc thói ăn đùa lêu lổng, tốt mã phải chăng cùi… các loại đó suốt đời nạp năng lượng dính vợ. Nhưng con Nhuần lại trót ngu với các loại tay áo gió chuyển ấy buộc phải ông đành nhắm đôi mắt đến cưới. Cưới hoàn thành thì ông cũng tự con gái với rể. Ông nhưng mà xuất hiện ở nhà thì chớ gồm vác mặt cho tới nhé! Bà đành giấu giếm bấm bụng mang lại nhỏ.

Con nhỏ bé hại tía, biết bà mẹ tí hon, nó sẽ bỏ gánh bún riêu mỗi ngày mà lên Hà Thành chăm bà. Nhìn bà bé nhỏ bé gạt nước đôi mắt khóc thầm. Nó đi dạo ra cửa hàng cháo con gà đầu phố thiết lập bát cháo bón đến bà nạp năng lượng. Thương thơm con, bà thay nuốt một miếng nhưng mà đắng ngắt lại phủ nhận. Ngày gửi bà về nhà nhỏ Nhuần sẽ khóc khô nước đôi mắt. Cái xúc cảm mất mẹ lại ùa dậy nhức buốt trong tâm địa nó.

Chợ chiều sẽ vãn, con Nhuần được bà thím chúng ta tất tả chạy lại:

- Cháu về đơn vị tức thì đi. Mẹ cháu nguy rồi, bà ấy mong mỏi chạm chán cháu trước lúc ra đi.

Rụng tách chân tay… Con Nhuần quăng quật chạy… kệ thây gánh bún riêu còn buôn bán dở… mấy fan bán hàng mến yêu chú ý theo:

- Rõ khổ! Con nhỏ xíu tmùi hương bà Nhuận lắm! Bánh đúc đúng là có xương… Bà ấy cả đời bảo bọc nó tất cả khác.

Mọi bạn dạt ra thấy lúc mẫu Nhuần phi vào. Bà Nhuận cụ mlàm việc hai con mắt stress chú ý người con riêng rẽ của chồng, rồi cầm tay nó đặt lên cổ mình:

- Tháo ra cho chị em.

Con bé xíu ngờ ngạc túa sợi dây chuyền sản xuất tiến thưởng khổng lồ ngay sát 7 chỉ ra khỏi chiếc cổ tí hon nhẳng của bà. Nó gửi mắt kiếm tìm ba ý ước ao gửi lại mẫu dây cho ông. Nhưng bàn tay của tín đồ nhỏ vẫn giữ chặt đem tay nó. Bà mệt nhọc nhọc thều thào:

- Mẹ mang lại bé. Con thiệt thòi hơn các em ngay trường đoản cú nhỏ bé. Đứa làm sao cũng đều có phần rồi. Đây là sản phẩm chị em dành cho nhỏ.

Bà gửi đôi mắt căng thẳng mệt mỏi trĩu nặng u sầu của bạn hấp ăn năn hướng về phía chồng thều thào:

- Ông ơi! Bấy xưa nay tôi còn mảnh đất nền bên nước ngoài chia cho, tôi giấu ông không nói, ni tôi vẫn có tác dụng sổ đỏ quý phái thương hiệu mang đến bé Nhuần. Tôi không đẻ ra nó tuy thế nó ấp hơi tôi trường đoản cú trứng nước… Nó nghèo túng tôi thương nó… Ông đừng giận tôi…

Tiếng thều thào đứt đoạn, góc nhìn đăm đắm của bà quan sát người con riêng biệt của chồng… Bàn tay lỏng dần… lỏng dần…

Ngõ nhỏ tuổi đẫm hoa xoan… trường đoản cú nay thiếu thốn tín đồ vun xác hoa mất rồi.

3.

Xem thêm: Phim Bông Hoa Ước Vọng Hd Vietsub, Phim Bông Hoa Ước Vọng

Bà nằm xuống. Ông ra ngẩn vào ngơ. Con mèo mướp nhớ công ty cũng thờ thẫn bỏ bữa. Con Nhuần thương bà bầu òa khóc.

Đã lâu rồi ông Nhuận ko bước thoát ra khỏi bên. Ông bị tiêu diệt yên ổn mặt bàn thờ cúng vợ… Lòng dằng dặc buồn phiền. Bà ra đi để ông lạnh buốt trong căn nhà trống vắng . Mùi hoa bóng quyện nhang khói bên trên thờ cùng ánh sáng của đèn dầu leo lét càng khiến cho lòng ông xót xa. Thôi chắc hẳn rằng cái phận ông đứt gánh trời không tmùi hương đành chịu chđọng sao.

Tiếng điện thoại tư vấn không tính ngõ khiến cho ông Nhuận bừng tỉnh:

- Ông Nhuận tất cả nhà không đấy!

Ông Nhuận tưởng ngàng trước giờ đồng hồ hotline của ông các bạn quân nhân chỗ chiến trường xa xưa. Chưa kịp nói gì thì ông bạn đang vồn vã:

- Phận số an bài xích ảm đạm pnhân từ cũng vậy thôi. Mai là ngày họp Thanh niên xung phong Trường Sơn, ông cố gắng đi cùng với tôi mang lại bớt bi thiết đi ông ạ! Ông cứ muộn phiền thay này bà ấy dưới suối kim cương chả lặng lòng đâu.

Cuộc họp của các tín đồ lính Trường Sơn năm xưa ra mắt thiệt cảm cồn dưới ngôi nhà tiếp giáp bờ đê ven sông dòng. Họ mừng húm nâng chén bát rượu chạm mặt khía cạnh. Tiếng Gọi khàn khàn cất lên:

- Có món gì ngon không cô Thoan ơi… mang lại anh em tôi chuyển cay nhé!

Tiếng dạ cất lên tự bên dưới nhà bếp thiệt dịu dàng êm ả. Ông Nhuận ngỡ ngàng lúc phân biệt thiếu nữ xinh tươi của binch trạm Trường Sơn năm xưa giờ vào tầm dáng fan lũ bà bé héo bưng mâm thức ăn uống oi bức để lên thân phản.

- Thoan… gồm đề xuất Thoan của binc trạm không? Ttách ơi… Sao hiện thời tôi new chạm chán lại em.

Tiếng em nghứa hẹn ngào thốt lên và hai con mắt tín đồ bầy bà ầng ậc nước. Nỗi đau bỗng dưng rượu cồn lên vò xé trung ương can bạn bộ đội xa xưa.

Ngày ông Nhuận trsinh hoạt về binc trạm thì người ta nói Thoan đang xuất ngũ về địa phương. Ông xoay ra Bắc tìm kiếm Thoan nhưng bóng chyên ổn tăm cá… Ai ngờ đâu cô Thoan cute của binh trạm năm nào ôm đứa đàn bà của bè đảng vào tận vùng tài chính new. Cái chất độc domain authority cam đã cướp đi kĩ năng làm bà bầu của Thoan. Cô sống vậy nuôi nhỏ của đồng đội đang quyết tử. Mấy năm cách đây không lâu Khi tuổi già cô bắt đầu dắt díu bé cháu về lại căn nhà xưa của phụ vương mẹ…

Đêm ấy, gió thu se lạnh lẽo ông Nhuận ngồi nhìn ảnh vk cùng lại nhớ cho tới Thoan bạn bầy bà mà ông chạm chán hồi chiều. Ông nghứa ngào thắp hương lên bàn thờ cúng vợ thầm khấn nguyện xin bà sản phẩm lỗi để ông được gá nghĩa thuộc cô Thoan. Ngọn đèn dầu le lói dịp mờ thời điểm tỏ, chợt con đom đóm tự không tính hành lang cửa số bay vụt vào lượn quanh bàn thờ tổ tiên lan ánh xanh ma quái khiến cho ông Nhuận rùng bản thân. Cái mát rượi lại ùa về khiến ông đau đớn kia tái. Tấm hình đôi mắt nhung thăm thoáy chứa đựng bao nỗi niềm hoang hoải lại kéo lên trong tâm ông. Nhìn bàn thờ tổ tiên một đợt nữa ông buột miệng:

- Xin mình tha lỗi mang lại tôi.

Cđọng chiều chiều, dân buôn bản bãi lại thấy ông Nhuận dắt xe cộ ra khỏi bên. Mặc lời căn năn từ bỏ của cô ý Thoan, ông vẫn bền bỉ mưa dầm thnóng lâu và đám hỏi vẫn ra mắt như từ bây giờ.

Tiếng chão chuộc ném vào ao khuya. Đêm tân hôn, xẻn lẻn với hổ hang ngùng. Bà khẽ ksản phẩm đặt bản thân xuống dòng giường chưa kịp nóng tương đối bạn thì tiếng khóc tỉ ti từ bỏ bên ngoại trừ vọng vào. Bà vội vàng chạy ra, thằng cháu ngoại của ông đã bên trong màn đồ dùng mình kêu khóc bởi vì sôi bụng. Sợ hãi quáng quàng bà vội call ông cùng xốc thằng bé nhỏ mang đi cơ sở y tế. Cũng may nó đau ruột thừa cấp cứu vãn kịp lúc không thì gian nguy. Đang vào vụ gặt, cha mẹ nó mắc ra đồng nên một tay bà chuẩn y thằng bé xíu tận Khi nó xuất viện. Ông bồn chồn cũng chỉ biết đứng chú ý bà trông cháu… Rõ khổ!

Thằng bé bỏng xuất viện bám trên sườn lưng bà bước vào ngõ, thì đứa phụ nữ cả của ông nước đôi mắt giàn giụa chạy vụt vào Sảnh. Đôi mắt nó đỏ hoe mếu máo:

- Dì ơi… cứu giúp nhỏ.

Nó còn chưa kịp vào trong nhà thì thằng ông xã nó chạy vào. Đôi đôi mắt vằn đỏ dữ tợn quát lác vợ:

- Con kia! Tao sẽ bảo mày ở nhà… cho dù chết mi cũng là vk tao, ai cho mày chạy tới đây. Người ta cấm cửa mày rồi cơ mà… Mày về đơn vị ngay lập tức ko được thiết kế nhục tao nghe không?

Bà cấp đặt thằng nhỏ bé xuống hiên công ty, xông cho tới gạt tay thằng rể của ông chồng bản thân ra. Đôi đôi mắt nghiêm rét của bạn bầy bà làm cho kẻ tê khựng lại buông tay:

- Cthị trấn đâu còn kia nhàn hạ giải quyết và xử lý. Anh hãy vứt tay bé bé xíu ra, tất cả gì cứ lỏng lẻo nói với dì. Dì sẽ giúp đỡ vợ ông chồng con.

Thằng rể vừa buông tay vợ thoát khỏi ngõ thì ông Nhuận trsinh hoạt về. Nhìn con gái mình ông hững hờ, ko nói một câu lao vào đơn vị cùng thằng con cháu nước ngoài đã căng thẳng tựa vào bậu cửa.

Bà gấp vã kéo nhỏ nhỏ nhắn tắt thở khỏi trung bình mắt ông, bước nkhô giòn ra sân vườn sau:

- Dì vừa bắt đầu về, cũng chẳng hiểu cthị trấn công ty là bao gồm gì thì bé nói đi. Có gì khó khăn xử con chớ không tự tin.

- Dì ơi… Họ cho đòi nợ, bé không tồn tại trả, ông chồng con lại cờ bạc bên chẳng còn tiền nên nó đánh chửi con… Con khổ lắm dì ơi…

Tiếng nút nghẹn ngào, quan sát khuôn mặt bầm tím lốt tát còn in lại xung quanh người con riêng rẽ của chồng nhưng mà bà Thoan thắt lòng. Cơ sự vậy này bà biết làm thế nào đây? Cùng phận đàn bà quan sát nhỏ nhỏ nhắn lòng bà càng xót xa. Cái tối trước thời điểm ngày cưới ông đang nói về gia cảnh, mang lại hiện thời tận mắt chứng kiến lòng bà rối bời. Ông không ưa thằng rể, cơ mà con gái thì bắt buộc làm sao ngừng tình ngày tiết mủ được. Len lén nhìn vào trong nhà để trông bóng ông, bà thở nhiều năm rồi cởi nkhô giòn cái nhẫn vàng 2 chỉ bên trên tay là của hồi môn của chính mình dúi vào tay nhỏ bé:

- Dì cũng nghèo chả gồm gì góp nhỏ nhiều lúc này được. Con nỗ lực rước mẫu nhẫn này về nhưng trang trải nợ nần, ghi nhớ chớ nhằm đến tai cha bé. Ông ấy biết thì dì cũng khổ.

Con bé xíu trù trừ không dám nhận, bà tức tốc tăng nhanh đóng vai nó:

- Thôi về đi con! Đừng để ông ấy bắt gặp.

Ttách bỗng dưng đổ mưa. Cơn mưa mùa đông buốt rét mướt kia tái lòng bạn đàn bà vừa new quý phái sông.

4. Bữa cơm âm thầm trôi qua. Ông nhìn đôi bàn tay bà trống trơn tru, ánh nhìn thắc mắc, tuy thế bà khôn khéo gạt đi hồ hết ngờ vực trong ông. Mùa đông dần dần qua. Hoa cuối vườn cửa ủ nụ. Cây đào tắm rửa bản thân vào gió mùa rét. Con mèo vẫn quen chân bà nhà mới, quẩn quanh quanh cào cào chân bà theo kinh nghiệm đòi bế, ngheo ngheo đòi ăn uống.

Cây nêu từ bỏ những từ đường đã giồng lên. Cờ ngũ sắc đẹp bay phất tếch. Hương trầm phảng phất quyến ngọt vào gió rét. Người ta gấp rút ra đồng để cấy hoàn thành vụ lúa để sẵn sàng đón Tết.

Con Nhuần vẫn nghỉ ngơi cung cấp bún riêu ở chợ, giờ đồng hồ xin được vào làm cửa hàng may. Nó chẳng còn những thời hạn ở trong nhà nhưng đầu tắt phương diện về tối cho tới khuya mới về. Đồng tiền lương có tác dụng mẫu mái ấm gia đình ấy đã tương đối rộng. Người ta thì thào cùng nhau là vợ new của ông Nhuận xuất xắc giấu giếm ck tự nhỏ cá lá rau mang tới cho con riêng rẽ của ông xã. Chả phát âm tất cả phxay mầu nào mà thằng rể lỗi hư của ông giờ đồng hồ bỏ cả cờ bạc. Nó cũng theo vợ xin đi làm đơn vị may. Chỉ biết rằng khi gặp mặt bà vào nhà là nó đon đả:

- Con ơi! Bà nước ngoài mang đến tề.

Chiều 30 Tết khói ấm vờn trong gió, phòng bếp rực hồng sùng sục nồi bánh bác. Tiếng lợn kêu eng éc từ những ngõ xã râm ran. Cây đào vào vườn cửa hàm tiếu. Nụ đào hồng pnhị thiêm thà hiếp, chỉ tới sáng sủa mùng 1 Tết là bung lụa. Hương trầm quyếnngọt. Vài chậu phong lan trước sảnh nhà e lệ ngóng gió xuân. Ông Nhuận nhàn rỗi đem lư hương thơm ra sảnh giếng cần sử dụng trấu cọ cho sáng bóng loáng. Nghĩcho tới lò trầm hương thơm nghi ngất khóitrên bàn thờ cúng gia tiên thành kínhngày đầu xuân năm mới lòng ông tkhô hanh thản. Tiếng nói từ trên đầu ngõ chứa lên khiến cho ông lag mình:

- Bố sẵn sàng Tết mang lại đâu rồi ạ? Con bắt mấy bé con kê trống nhằm tía làm cho lễ cúng các cụ đầu năm ạ!

Thằng rể nhưng ông ghét đào đất đổ đi, giờ đồng hồ đang ngập kết thúc ngắc ngứ quanh đó sảnh. Ông im lặng ko nói lao vào đơn vị. Bà Thoan nghe giờ fan gấp rút chạy ra đon đả:

- Kìa ông, con nó sẽ đem kê tới biếu Tết, ông dấn rước mang lại vợ ông chồng nó mừng.

Ông lườm bà một chiếc rồi lđộ ẩm bẩm:

- Đúng là dòng các loại bọn bà chả phát âm gì sất.

Nói ngừng phương diện ông giãn ra, thằng rể hiểu ý rối rít sở hữu gà vào nhà bếp. Hai đứa con cháu nước ngoài với con Nhuần không tính đầu ngõ cũng vội vã lao vào. Trưa hôm ấy trong tiếng mỉm cười ríu rít của tphải chăng nhỏ vợ ông chồng Nhuần mới được ăn dở cơm êm ấm thuộc ông Nhuận.

Gió đông thổi bạo gan, ttách vẫn về chiều, bà xã ông chồng nhỏ Nhuần cũng nhanh chóng ra về trong ánh nhìn trìu quí của ông Nhuận. Có lẽ sẽ thọ lắm rồi ông Nhuận new thấy lòng tkhô nóng thản, gồm gì nlỗi gánh nặng vừa mới được trút quăng quật sẽ bao xưa nay. Ông lại thấy nhỏ Nhuần nhỏ như ngày như thế nào luẩn quẩn quanh chân ông mỗi một khi ông đi xa trsinh sống về. Ừ thôi thì nước đôi mắt tung xuôi.

Ông ngước chú ý bà Thoan vẫn nhanh tay tỉa hầu hết nhành hoa cà rốt cute sẵn sàng của món dưa góp cúng đầu năm. Lòng ông bỗng dưng nóng lại, hoang hoải và khổ sở đã cuốn theo những cơn gió đông.

Lê Hà Ngân(Giáo viên trường THCS Hải Hà – Nam Định)Tuần Báo Văn Nghệ TPhường.HCM số 582